Trời ơi !sao nỡ nổi tam bành Em đã tưởng em mãi có anh Bỗng dưng một cơn gió không lành Cuốn anh đi tới cuối trời xanh Bỗng dưng một cơn gió không lành Mây vần vũ che đường em ,anh Cả đất trời sơ xác tan tành Như vừa qua cơn bão hoành hành Bỗng dưng một cơn gió không lành Hạ nhiệt tình ta đến nguội tanh Khát khao hy vọng thành mong manh Bao ước vọng vỡ tan từng mảnh Anh đi xa về miền vô cực Em trở về vào miền ký ức Tình hai ta đâu còn là thực Đau lòng em nỗi niềm nhối nhức Lỗi lầm kia đâu phải tại trời Sao nỡ ! tình tam giác anh ơi Đã hoài công em hằng mong đợi Để giờ tình tan nát đôi nơi Anh vẫn kiếm tìm cuộc tình mới Ở miền xa ,nơi cuối chân trời Và lại vui ,quên hết một thời Em cùng anh chia sẻ chuyện đời Vẫn có thể một trận cuồng phong Khiến cho anh tan nát cõi lòng Rồi anh sẽ lại thầm nhớ mon...
thơ tình buồn hay nhất ,thơ về cuộc sống,toán thpt