Skip to main content

EM TRỞ VỀ CHỐN CŨ KHÔNG ANH




Nay em trở về phố vắng ngày xưa
Đếm gốc cây ngước nhìn căn nhà cũ
Xem còn không vết chân anh bụi phủ
Đâu thấy gì toàn lạ lẫm xa xôi

Quán cà phê góc phố chúng mình ngồi
Đèn lung linh toàn những người xa lạ
Em bước qua cơn gió lùa lạnh quá
Chợt nhận ra đông đã lại đến rồi

Nhẩm tính xem mấy chục mùa thu trôi
Năm tháng chất chồng tâm tư bao nỗi
Gói lại một thời yêu thương nông nổi
Em tự nhủ mình do phận số đơn côi

Một mình em đi khắp nẻo đường đời
Không sẻ chia cũng không nơi điểm tựa
Vị đắng cuộc đời còn gì chưa nếm nữa
Giờ giật mình màu tóc đã bạc phai

 Mình em đi sắp hết chặng đường dài
Phía không anh em vẫn thầm lặng bước
Em cô đơn giữa muôn người suôi ngược
Khao khát thèm nhớ lắm buổi chiều đông

Em trở về xem còn lại gì không?
Hay đã mờ phai, đi cùng mưa nắng
Tìm dấu vòng tay ,em từng mang nặng
Tìm lại chiều xưa yêu dấu nồng nàn


Comments

  1. Chốn cũ phai tàn vì mưa nắng
    Nhưng tình xưa mãi chẳng hề quên

    ReplyDelete
    Replies
    1. Anh đi rồi để ngõ vắng rêu phong
      Lời thề hẹn em nang theo sâu nặng
      Để mỗi khi gió mùa đông đến
      Lại giật mình phố cũ đó còn không

      Delete
  2. Anh trở về phố cũ mãi tìm em
    Tìm chẳng gặp,cứ phố dài lóng ngóng
    Giữa đông người không tìm ra một bóng
    Của ngày xưa tha thiết quyện nhau lòng

    Chúc HA cuối tuần nhiều vui !

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bởi vì anh với quá nhiều lựa chọn
      Nên đường mình chốc lát rẽ ngăn đôi
      Mấy mươi măm thấm thoắt chảy trôi
      Bỗng giật mình nhớ về người xưa cũ
      Em xa rồi không một lời nhắn nhủ
      Thôi anh ạ quá khứ chớ bận lòng

      Delete
  3. Một khoảng thời gian quá nửa đời
    Chôn đầy kỉ niệm hận chơi vơi
    Làm sao xóa được ngày tháng ấy
    Buồn từ dạo ấy chất chồng thôi
    Em lại làm chi thưở dại khờ
    Vẫn thường kẹp lẫn những vần thơ
    Nhiều khi bất chợt về quá khứ
    Buốt lại tìm về tim xác xơ .

    ReplyDelete
    Replies
    1. Trải qua năm tháng một cuộc đời
      Thế thái nhân tình bấy nhiêu thôi
      Phận người đen bạc sao lường hết
      Đôi lúc sao lòng nhớ ngày xưa

      Delete
  4. Replies
    1. Lâu rồi anh lại sang chơi
      Cùng tôi chia sẻ đầy vơi tháng ngày

      Cảm ơn anh !

      Delete
  5. Vẫn còn...Một vùng kỷ niệm..

    ReplyDelete
    Replies
    1. Một vùng kỷ niệm chẳng quên
      Gió mưa năm tháng vẫn bền mang theo
      Cảm ơn Nguyên

      Delete
  6. Thơ hay quá!
    DVD chúc HA cuối tuần vui khỏe, an lành!
    :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn bạn ghé thăm và động viên chúc bạn vạn sự như ý

      Delete
  7. Thăm HA chúc CN vui vẻ.Mến
    CAM ĐÀNH LỠ PHẬN
    Em về phố vắng của ngày xưa
    Ngắm lá thu bay ngẫm tháng ngày
    Kỷ niệm tình ta còn lưu dấu
    Nghe buồn lặng lẽ gió thu đưa

    Lặng ngắm đường mơ tình thắm thiết
    Của ngày hai đứa bước song đôi
    Lần tay nhẫm tính bao thu nhỉ
    Vắng biệt hai ta nhớ lắm ôi!!!

    Em đã đơn côi giữa cuộc đời
    Nghe lòng thấm thía cuộc tình vơi
    Nghe đông lành lạnh về trong gió
    Chợt thấy bâng khuâng một thuở nào

    Ngửa tay đếm ngón có gì không
    Năm tháng trôi đi chả mặn nống
    Lại nhớ quay về nơi phố cũ
    Cam đành lỡ phận lỡ vòng tay
    GM.Nguyễn Đình Diệm

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chỉ mình em đi muôn nẻo đường đời
      Phía không anh em vẫn thầm lặng bước
      Em cô đơn giữa muôn người xuôi ngược
      Tự nhủ mình do phận số đơn côi

      Cảm ơn anh GM

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

DÙNG CA SIO TÍNH TỌA ĐỘ ĐỊNH CỦA (p)

VÔ ĐỀ

                                                                                        VÔ ĐỀ Đến giờ ta vẫn là ta  Nửa khôn nửa dại nửa ma nửa người  Ở đời kẻ khóc người cười  Còn ta mặc kệ vui tươi bớt già  Kính ai hiền đức tài ba  Tiểu nhân khinh ghét bỏ xa không gần   Xa cơ hoạn nạn kết thân  Giúp gì xin giúp ngại ngần chi đâu  Niềm tin đã mất từ lâu  Không màng chính sự sang giàu phận duyên  Chỉ mong cuộc sống bình yên  Khỏi gặp bác sĩ mất tiền âu lo

TỰ BIẾT

TỰ BIẾT Em đâu biết nhịp vần yêu trắc trở Cứ ngỡ tình đẹp tựa một bài thơ Rồi bỗng dưng sự cố đến bất ngờ Dẫn hai ta về hai đầu vô cực Dấu kỷ niệm thật sâu trong ký ức Rồi âm thầm gửi thương nhớ về nhau Giấc mơ xưa xin gửi lại kiếp sau Em nhất định đi tìm anh đòi nợ Xin đừng nói những lời nào trắc trở Để cho tình mãi mãi đẹp như mơ Con thuyền em lênh đênh biển xa bờ Bao nhiêu nỗi thăng trầm và nghiệt ngã Em bơ vơ khắp chốn nơi quen lạ Vẫn âm thầm lặng lẽ để bình yên Dẫu có lúc túi sạch cháy hết tiền Vẫn ung dung bước đường đời xuôi ngược Chẳng tính toan những điều gì mất được Miễn làm sao được sống đúng chính mình Vốn tài sắc giữ nguyên bản bẩm sinh Không vay mượn khỏi bao giờ trả nợ Nghe phật dạy nhân quả là đáng sợ Tự biết tu biết học đạo làm người Năng tích phước hưởng thọ tuổi chín mươi Và tránh xa những gì là tội ác. (Bài thơ bỏ quên)